Mình chưa bao giờ cảm thấy như thế này trong đời. Không nói chuyện với ai, gương mặt cũng không vui nổi, mong chờ một điều gì đó từ ai đó. Khi anh gọi điện thoại, cảm giác có thoải mái hơn nhưng anh ta không phải là người mình muốn. Mình chờ cô ấy.....cái cảm giác ấy, tim như muốn phập phồng nhảy ra khỏi lồng ngực. Mình muốn giận, muốn lơ đi nhưng không thể nào lơ nổi, tìm kiếm, mong chờ và chỉ muốn bắt chuyện trước nhưng lại không làm được. Cô ấy nói thương mình và cái từ thương ấy là thế nào mình cũng chẳng hiểu. Tự hỏi cảm giác mà mình dành cho cô ấy là gì? Có phải thương như cái cách cô ấy nói không? Không, mình nghĩ là mình đã yệu, đã yêu thực sự rồi....Chỉ vì mình quá tự cao và kiêu hãnh, chỉ vì cái tôi của mình lớn quá.....và mình phải làm gì đây khi cảm xúc của mình không hề ổn chút nào. Mình yêu cô ấy..nhớ cô ấy, muốn lao vào vòng tay của cô ấy, hôn lên trán, lên má và ôm cô ấy thật chặt. Phải làm sao đây????
I went to an old bookstore this morning to look for props for my next video in the series Circle of life by Ming . And guess what, I learned another lesson about running my business. For what I have always been trying, everything I do in this series is all real so I always I want to prioritize the spirit of experiencing life. There are plenty of things that I have never done before at the age of 26, counted as little things like walking in an old bookstore I have seen several times or simply eating a bowl of pork organ congee. The moment I landed my feet on the ground of the bookstore, there was an unspeakable euphoria of wisdom rising up inside of my soul because I knew, the voice of the creator wanted me to get there today and he had already checked the task saying mission completed on his checklist for me to achieve it. I like the atmosphere that hung over this old bookstore. What appealing enough was stacks of books embodying classes of generations which were neatly packe...
Comments
Post a Comment