Mình chưa bao giờ cảm thấy như thế này trong đời. Không nói chuyện với ai, gương mặt cũng không vui nổi, mong chờ một điều gì đó từ ai đó. Khi anh gọi điện thoại, cảm giác có thoải mái hơn nhưng anh ta không phải là người mình muốn. Mình chờ cô ấy.....cái cảm giác ấy, tim như muốn phập phồng nhảy ra khỏi lồng ngực. Mình muốn giận, muốn lơ đi nhưng không thể nào lơ nổi, tìm kiếm, mong chờ và chỉ muốn bắt chuyện trước nhưng lại không làm được. Cô ấy nói thương mình và cái từ thương ấy là thế nào mình cũng chẳng hiểu. Tự hỏi cảm giác mà mình dành cho cô ấy là gì? Có phải thương như cái cách cô ấy nói không? Không, mình nghĩ là mình đã yệu, đã yêu thực sự rồi....Chỉ vì mình quá tự cao và kiêu hãnh, chỉ vì cái tôi của mình lớn quá.....và mình phải làm gì đây khi cảm xúc của mình không hề ổn chút nào. Mình yêu cô ấy..nhớ cô ấy, muốn lao vào vòng tay của cô ấy, hôn lên trán, lên má và ôm cô ấy thật chặt. Phải làm sao đây????
MY WORK HISTORY According to the to-do list that I made some days before, the second entry below that of taking the IELTS test is job hunting , that's the reason why I write about this topic today. In this post, I'm going to write about my childhood dreams, jobs that I used to experience in the past and my career aspiration for a better future. My childhood dreams I'm nothing special. At least that is what I have realized at the age of 26, but winding the timeline back nearly 20 years, I really knew nothing, I didn't see the truths about us, humans, about how tiny we are compared to the universe. I thought I was special and unique and I would become someone important some days, someone really really great. I had dreamed of becoming a prime minister, a writer, a journalist or an English teacher. I did make it in some fields and still, what I haven't achieved gradually diminished along with the devastation that the adult world has caused to me. My choices An...
Comments
Post a Comment