Mình chưa bao giờ cảm thấy như thế này trong đời. Không nói chuyện với ai, gương mặt cũng không vui nổi, mong chờ một điều gì đó từ ai đó. Khi anh gọi điện thoại, cảm giác có thoải mái hơn nhưng anh ta không phải là người mình muốn. Mình chờ cô ấy.....cái cảm giác ấy, tim như muốn phập phồng nhảy ra khỏi lồng ngực. Mình muốn giận, muốn lơ đi nhưng không thể nào lơ nổi, tìm kiếm, mong chờ và chỉ muốn bắt chuyện trước nhưng lại không làm được. Cô ấy nói thương mình và cái từ thương ấy là thế nào mình cũng chẳng hiểu. Tự hỏi cảm giác mà mình dành cho cô ấy là gì? Có phải thương như cái cách cô ấy nói không? Không, mình nghĩ là mình đã yệu, đã yêu thực sự rồi....Chỉ vì mình quá tự cao và kiêu hãnh, chỉ vì cái tôi của mình lớn quá.....và mình phải làm gì đây khi cảm xúc của mình không hề ổn chút nào. Mình yêu cô ấy..nhớ cô ấy, muốn lao vào vòng tay của cô ấy, hôn lên trán, lên má và ôm cô ấy thật chặt. Phải làm sao đây????
Last night I had a really strange dream. I could say that it was a story told in flashback of what had happened and it also predicted a little bit about the near future. It was a story about stages of my life, some had passed some are still beyond my anticipation, but I have faith, it's the only thing I know by now. I have realized many other significant things after being sent this dream, that faith remains inside everyone of us without our knowing because we don't actually believe in simple things such as love, faith and dream. We know the words but we are not fully aware of them, of their true meanings which are still hidden under a thick layer of mortal soil. I was in my classroom with a lot of students, I guess they were my classmates. We had an assignment to do and we had to work in a small group of three. I was with two friends, one was my college's classmate and the other was from my secondary school, we collaborated with each other to do the task but we didn...
Comments
Post a Comment